Cố Ngu cho người chú ý chặt Giang Dữ Mặc, gửi tin tức theo thời gian thực.
Giờ làm việc buổi chiều cũng thỉnh thoảng thất thần, điều này là chuyện hiếm thấy ở chỗ Cố Ngu, ngược lại khiến mấy giám đốc phòng ban túa mồ hôi liên tục.
Vừa nhận được tin ba người Giang Dữ Mặc đã trở lại trung tâm thành phố, định đi nhà hàng ăn cơm chiều, Cố Ngu trực tiếp ngắt lời trợ lý, bảo anh ấy gửi phần công việc còn lại đến email, mình không trì hoãn mảy may, lần đầu tiên tan làm trước.
Nhà hàng cơm chiều là nhà hàng tư nhân kiểu Trung Quốc do Cố Hiên chọn, trang hoàng mang đậm phong cách trang viên thời xưa, phòng riêng là từng bình phong tinh tế mang đầy nét quyến rũ cổ xưa bao quanh chỗ ngồi, qua cửa kính có thể nhìn thấy núi giả nước chảy đẹp đẽ.
Cố Hiên hiển nhiên là khách quen, vừa vào cửa đã lập tức được người phục vụ mặc sườn xám mục đích rõ ràng dẫn đến một vị trí có tầm nhìn cực tốt.
Cố Hiên quen cửa quen nẻo gọi mấy món ăn, Cố Du Du mới vừa ngồi xuống đã duỗi cổ không ngừng nhìn xung quanh.
Vừa rồi Giang Dữ Mặc mới vừa ngồi xuống đã nói muốn mua chút đồ nên lại đi ra ngoài.
"Anh cả, anh nói xem anh Giang sẽ không không trở lại đó chứ?" Cố Du Du đứng ngồi không yên.
Cố Hiên nói bằng một loại ngữ điệu bất cần đời nói đùa: "Không trở lại thì không trở lại thôi, có lẽ người ta có việc, thế nào? Em thích cậu ta?"
"Anh cả anh làm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906591/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.