Nửa đêm mùa hạ, nước sông vẫn như cũ lạnh lẽo.
Giang Dữ Mặc run lập cập, ra sức bơi về phía người nhảy sông chìm nổi trôi dạt trong sông.
Cậu mới vừa giữ chặt cánh tay đối phương, đã suýt nữa bị cánh tay đối phương siết chặt cổ khi giãy giụa vì bản năng cầu sinh.
[Ký chủ, tôi có thể giúp anh để anh ta yên phận, chỉ cần sử dụng 1 điểm năng lượng…]
Giang Dữ Mặc trực tiếp dùng sức đè lại miệng mũi anh ta khiến anh ta tạm thời ngất xỉu mất đi năng lực hành động, mới ôm lấy nửa người trên của anh ta từ phía sau, một tay rẽ nước bơi về phía bên bờ.
[…]
Hệ thống: 6
Về sau mặc kệ ký chủ làm chuyện gì nó đều sẽ không cảm thấy kinh ngạc nữa.
Động tĩnh hai người một trước một sau từ trên cầu nhảy xuống thu hút một ít quần chúng nhiệt tình.
Lúc sắp cập bờ mấy ông chú đi xuống hỗ trợ kéo người, hai ông chú một trái một phải đỡ người nhảy sông ngất xỉu lên bờ, một ông chú khác thì muốn đỡ Giang Dữ Mặc, nhưng bị Giang Dữ Mặc tránh đi.
Gió thổi cơ thể bị nước sông thấm ướt của Giang Dữ Mặc run bần bật, cậu vốn đã đủ trắng, hiện tại môi cũng trở nên trắng nhợt trông cả người càng thêm trong suốt, dáng vẻ yếu ớt khiến ông chú nhớ đến thằng nhóc thúi chỉ biết chơi điện thoại nhà mình, trong lòng càng tăng thêm đôi phần thương tiếc.
"Nhóc con! Lá gan cậu cũng lớn quá! Cậu không sao chứ? Tôi gọi 120, muốn đưa cậu cùng đi bệnh viện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906578/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.