Sau khi chuyển viện, tình trạng của Phan Ngọc đã ổn định hơn nhiều, bà ta nhanh chóng tỉnh lại. Khương Tạo đã thông báo tin này cho dì nhỏ. Nghe tin, Phan Hủy vội vàng thu xếp việc nhà rồi tất tả chạy tới.
Chuyện của Tiểu Phong cũng đã được Tạ Nhu Nhân giải quyết êm đẹp và đón đi. Lúc rời đi, cô bé vẫn quyến luyến không nỡ rời, cứ bám lấy mợ, bắt mợ phải hứa lần sau nhất định phải đưa mình đi thủy cung chơi.
Phan Hủy đến bệnh viện, tập hợp với Khương Tạo và Tạ Lịch Thăng. Nhìn thấy chị ruột bị thương nặng đến mức nằm liệt giường, không thể tự lo liệu sinh hoạt, hốc mắt bà cứ đỏ hoe, ngân ngấn nước. Rõ ràng là chị em ruột thịt, dù bình thường có oán trách bà ta đến đâu, nhưng khi đối diện với lằn ranh sinh tử, lòng Phan Hủy vẫn không khỏi xót xa.
Khương Tạo nhẹ nhàng an ủi dì, thầm nghĩ dì nhỏ thực sự lương thiện hơn mình rất nhiều. So với sự xúc động của dì, nội tâm Khương Tạo lại phẳng lặng như tờ, không chút dao động. Sự bình thản này khiến cô trông có vẻ lạnh lùng, nhưng tất cả sự lạnh lùng ấy, suy cho cùng đều do chính tay Phan Ngọc tạo ra.
Phan Hủy vốn định lấy tiền riêng để ứng trước viện phí, nhưng Tạ Lịch Thăng đã ngăn lại, nói rằng anh đã thanh toán xong xuôi. So với cảnh cơm áo gạo tiền chật vật của gia đình dì nhỏ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-nhau-ca-ngay-om-nhau-ca-dem/5238421/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.