Tạ Lịch Thăng nắm chặt tay Khương Tạo rời khỏi buổi tiệc, bỏ ngoài tai mọi ánh mắt soi mói với đủ loại sắc thái đang đổ dồn về phía họ dọc đường đi.
Cả hai điềm nhiên như thể vừa dùng xong bữa tối tại một nhà hàng bình dân nào đó, thanh toán xong thì dắt nhau về nhà.
Rời khỏi khách sạn, suốt chặng đường anh không nói một lời. Khương Tạo hiểu anh cần không gian riêng để suy nghĩ nên không quấy rầy, chỉ lẳng lặng theo anh lên xe.
Tuy nhiên, xe chạy được hơn hai mươi phút, cô nhận ra hướng đi này không phải đường về nhà mình. Lúc này, cô mới cất tiếng hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy anh?”
“Không về nhà sao?”
Sau quãng đường dài trầm mặc, vẻ mặt Tạ Lịch Thăng đã bớt căng thẳng đôi chút. Dù đường quai hàm vẫn còn siết chặt, nhưng dáng vẻ đã thả lỏng hơn nhiều. Anh giải thích: “Qua thăm ông và cô họ một chút.”
Khương Tạo gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
Chiếc xe lăn bánh vào sân ngôi biệt thự nhỏ của ông chú. Đèn trong sân vẫn sáng trưng, những ngọn đèn nhỏ dọc lối đi rải sỏi hắt ánh sáng ấm áp dẫn lối vào cửa chính, như thể chủ nhân ngôi nhà biết họ sẽ đến nên cố tình để cửa chờ.
Cánh cửa mở ra, người đứng đó là cô họ Tạ Tử. Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch, ánh mắt nghiêm nghị pha lẫn mệt mỏi của Tạ Lịch Thăng, ánh mắt cô chùng xuống vài phần. Cô kéo tay Khương Tạo, cười nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-nhau-ca-ngay-om-nhau-ca-dem/5238416/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.