Cánh cửa ra vào màu đen vàng đặc trưng của khu Liễu Ngạn Số Một bị người đàn ông dùng chân đá mạnh vào, “Rầm” một tiếng——
Tạ Lịch Thăng ném chìa khóa lên tủ giày, cánh tay quàng thêm túi đựng máy tính của ai đó. Anh vỗ vỗ vào mông người con gái trên lưng, dùng chút kiên nhẫn cuối cùng hỏi: “Về đến nhà rồi, có thể xuống chưa? Hả? Bà nội của tôi.”
Khương Tạo bị đánh vào mông, cô vặn vẹo trên lưng anh, vừa say vừa buồn ngủ.
“Đừng đánh… Đau mà.”
Anh cụp mắt, thay giày cho mình trước, sau đó giữ nguyên tư thế cõng, tháo đôi giày thể thao trên chân cô xuống.
Đôi giày trắng “bộp bộp” rơi xuống sàn. Khương Tạo theo đà cong các ngón chân lại, hai chân quắp chặt lấy eo rắn chắc của anh, bám dính vào người anh.
Cảm nhận được cơ thể người đàn ông căng cứng lại, cô ôm cổ anh, cười khẽ một tiếng, lè nhè nói: “Tạ Lịch Thăng, thật ra anh là người có tính khí rất tốt, đúng không?”
Tạ Lịch Thăng quay đầu lại, má anh cọ vào má cô, cười lạnh: “Nhờ phúc của em, hôm nay anh cũng là lần đầu tiên biết điều đó đấy.”
“Nhưng Khương tiểu thư à, nếu em còn bắt anh cõng thêm nửa bước nữa, em sẽ biết ngay nắm đấm của người có tính khí tốt cứng rắn đến mức nào.”
Khương Tạo dùng hai chân đo vòng eo của anh, hai bàn chân đan chéo móc lại phía trước, khẽ cựa quậy đầy ẩn ý, như thể chạm vào thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-nhau-ca-ngay-om-nhau-ca-dem/5238405/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.