Mười giờ rưỡi sáng, Khương Tạo bưng ly cà phê từ phòng trà đi ra, thoáng thấy Trương Khả Tâm đang ngồi ở bàn làm việc khóc thút thít. Cô giật mình, vội quay lại chỗ ngồi thì thầm hỏi Lê Lê: “Trương Khả Tâm bị sao thế?”
Lê Lê làm vẻ mặt đau khổ, nói: “Cậu ấy chẳng phải thuộc nhóm kế hoạch 1 sao, cái nhóm bị CEO chửi như chó hôm đại hội ấy.”
“Nghe đồn là quản lý mắng trưởng nhóm, trưởng nhóm về chửi lại thành viên, giờ đang phải sửa lại nội dung đấy.”
“Trương Khả Tâm bị trưởng nhóm mắng cho một trận, tâm hồn mong manh yếu đuối da mặt mỏng mà, bà biết rồi đấy.”
Lúc này, Đường Bồng ngồi bên cạnh đang gõ phím, liếc nhìn cô một cái, lạnh lùng cảnh cáo: “Trưởng nhóm của bà cũng đang nhìn chằm chằm bà, bà biết rồi đấy.”
Lê Lê run lên, quay sang xin tha với trưởng nhóm của mình: “Ây da, tui dạo này nghiêm túc lắm mà…”
Nói xong, cô ấy mở tài liệu ra, quay đầu hỏi Khương Tạo: “Kế hoạch này của chúng ta thực sự hết hy vọng rồi sao? À, hay là bà đem cái ý tưởng hôm đó bà nói với tui và Khả Tâm ở nhà kể cho Đường Bồng nghe một chút đi?”
“Sửa lại rồi nộp thử lần nữa xem sao.”
Nói đoạn, Lê Lê lại ỉu xìu: “Nhưng mà Đường Bồng bảo Chu Đại Công Công cơ bản sẽ chẳng thèm xem đâu…”
Đường Bồng nghe đến đây thì dừng tay, ghé đầu qua hỏi hai người: “Nói cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-nhau-ca-ngay-om-nhau-ca-dem/5238396/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.