Khương Tạo cảm thấy xấu hổ vì khoảnh khắc tim đập thình thịch vừa rồi của mình.
Không bao giờ được tin tưởng cái tên họ Tạ này sẽ sủa tiếng người.
Sắc mặt cô từ đỏ chuyển sang tái mét, cuối cùng quay mặt đi, tiếng hừ nhẹ nhàng tan trong gió.
Thấy cô bị chặn họng không nói được lời nào, Tạ Lịch Thăng nhướng mày, có vẻ rất vui vẻ, kéo cô đang đi loạng choạng trên vỉa hè lại.
“Nhìn đường đi.”
Khương Tạo mềm oặt hất tay anh ra: “Lo chuyện bao đồng.”
Tạ Lịch Thăng nhìn cánh tay bị đẩy ra.
Uống chút rượu vào tính tình còn lớn hơn bình thường.
Qua đường là đến chỗ anh đỗ xe. Tạ Lịch Thăng đã uống rượu nên không thể lái xe được, thấy anh không có ý định gọi tài xế hộ tống, có lẽ là định vứt xe ở đây.
Khương Tạo đi theo anh và nhanh chóng tìm thấy chiếc Panamera. Tạ Lịch Thăng mở cửa xe, chui nửa người vào tìm đồ.
Cô tựa vào cửa sau ghế lái chính, ngửa đầu ngắm sao.
…
Không biết bao lâu đã trôi qua, người đang lục lọi trong xe vẫn chưa chịu chui ra. Khương Tạo cảm thấy bất thường, quay đầu lại, ánh mắt vừa vặn rơi vào cái mông cong được bao bọc trong chiếc quần tây ống rộng của anh: “…”
Nhìn ở góc độ này, chân càng có vẻ dài hơn.
Đàn ông đàn ang mông cong như thế làm gì?
Cô khó khăn dời mắt đi.
“Xin hỏi, tai nghe của tôi khó tìm đến vậy sao?”
Nghe thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-nhau-ca-ngay-om-nhau-ca-dem/5238381/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.