Thật ra Khương Tạo cười rất khẽ, gần như chỉ là tiếng khịt mũi nhẹ, nhưng bầu không khí phòng họp đang chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc, nên tiếng cười của cô trở nên đặc biệt rõ ràng.
Tạ Lịch Thăng thản nhiên ngả lưng vào ghế văn phòng, khe hở cổ áo sơ mi bung ra lờ mờ thấy xương quai xanh nổi rõ. Vai anh rộng và thẳng, như thể một cái móc áo di động.
Ánh mắt anh không rời gương mặt cô, giữa chân mày thoáng lay động, một thoáng biến đổi ánh lên.
Hai giây sau, Tạ Lịch Thăng cũng bật cười một tiếng.
“Vui lắm à?”
“Có bổ sung gì cho lời đánh giá của tôi không?”
Mọi người rùng mình. Xem ra anh ấy tức giận rồi, tan họp lẹ lẹ dùm cái, sắp có án mạng.
Cứ như thể một thợ săn đang tức giận căng cung nhắm vào con mồi, nhưng đúng lúc tên đã lắp vào dây, thì đột nhiên có người chui ra cắt đứt dây cung – Bịch một tiếng, ngọn lửa giận dữ chuyển hướng.
Tất cả mọi người đều nhìn cô với ánh mắt như đuốc, mang theo nhiều hàm ý phức tạp.
Khương Tạo không chịu nổi khi bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, cô ôm chặt hộp cà phê cúi đầu, nhưng vẫn can đảm trả lời một cách ngông cuồng: “Không có, rất toàn diện rồi.”
Mọi người: “…” Tính thương hại mà hết cmn hứng luôn.
Cuộc họp chỉ diễn ra được một nửa, kết quả cuối cùng đương nhiên là cả ba phương án đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-nhau-ca-ngay-om-nhau-ca-dem/5238373/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.