Tác giả: Thời Diệp Chi Bình
Edit: Bánh Bao/ Beta: Padu.
Nguyên Triết nhìn thoáng qua, bình bình đáp: "Xin lỗi, không được."
Cô bé ngơ ra, nháy mắt méo miệng nhỏ òa khóc: "Oa oa oa, tại sao chứ! Con muốn sờ vẹt nhỏ! Oa oa!"
Mẹ bé áy náy tiến lên xin lỗi anh: "Ngại quá, con gái tôi chưa hiểu chuyện."
Nói rồi, cô ngồi xổm xuống kéo bé gái vào lòng vỗ vỗ lưng: "Cục cưng đừng khóc. Con thích vẹt thì chẳng phải ở đây đều là vẹt ư?"
"Nhưng mà, nhưng mà mấy con đó ở trong lồng!" Cô bé khóc sướt mướt phản bác.
Mẹ bé phải móc khăn giấy từ trong túi vừa lau nước mắt vừa khuyên: "Đó là bởi chúng ta không thể sờ bậy. Vì nếu ai cũng sờ, chúng nó sẽ rụng lông hết!"
Cô bé nghe vậy hơi hiểu ra, chẳng qua vẫn thấy mất mát vì không được sờ vẹt: "Mình chỉ được nhìn thôi ạ?"
"Giống hoa tươi vậy đó, con không thể ngắt nó chỉ vì bản thân thích. Ngắm từ xa mới tốt nhất, hiểu chứ con yêu?"
Cô bé được mẹ hướng dẫn từng bước cũng vỡ lẽ, không khóc phá nữa.
Thư Mông trốn trong ngực Nguyên Triết thở phào nhẹ nhõm, lúc lơ đãng ngẩng đầu thì phát hiện anh đang lẳng lặng nhìn mẹ con họ.
Cô biết rõ lý do, không nhịn được cọ cọ ngón tay anh.
Xúc cảm mềm mại âm ấm đánh thức Nguyên Triết. Anh cúi đầu trông Thư Mông, tuy không nói gì nhưng tâm trạng lại dần tươi sáng hơn.
***
Sau đó hai người dạo hết thảo cầm viên theo thứ tự trên bản đồ. Mặc dù một số trạm chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-may-nhai/1713948/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.