Khi phát điên, hắn lại nhận mỗi nữ nhân mặc hoa phục đi ngang qua đều là ta.
Hắn sẽ quỳ sụp xuống đất, khổ sở cầu xin, nói hết những lời sám hối.
Hắn trở thành một cảnh tượng quái dị của kinh thành, một hồi chuông cảnh tỉnh sống sờ sờ.
Mỗi khi có sĩ t.ử lên kinh ứng thí, người lớn trong nhà đều chỉ vào bóng lưng hắn mà răn dạy:
“Thấy chưa? Đó chính là kết cục của kẻ đức không xứng vị. Đọc sách, trước hết phải học làm người.”
Sự tồn tại của hắn, còn khắc sâu hơn bất kỳ lời giáo huấn nào trong sách thánh hiền.
Hắn dùng cả một đời bị hủy hoại của mình, viết nên lời chú giải t.h.ả.m khốc nhất cho hai chữ “đức hạnh”.
Còn ta, thỉnh thoảng ngồi xe đi ngang qua, nghe những lời điên điên khùng khùng của hắn, trong lòng sớm đã không còn dậy lên chút gợn sóng nào.
Hối hận sao? Sự hối hận của hắn, đối với ta, từ lâu đã không còn bất kỳ ý nghĩa gì.
Cuộc đời của ta, đã sớm lao về một vùng khác, một biển sao mênh m.ô.n.g mà hắn vĩnh viễn không thể chạm tới.
18
Ba năm sau.
Thư viện Tri Hứa đã trở thành hình mẫu tiêu biểu cho giáo d.ụ.c nữ t.ử của triều Đại Chu.
Những sản nghiệp đứng tên ta, trải khắp kinh thành: tiệm lụa, trà lâu, cửa hàng son phấn… mỗi nơi đều kinh doanh hưng thịnh.
Ta không còn cần dựa vào sự che chở của Cố gia nữa.
Chính bản thân ta, đã trở thành một thế gia hào môn.
Hoàng đế thậm chí còn đặc cách ban cho ta tước hiệu “Hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ket-cua-tra-nam-tham-lam/5302265/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.