“Ngươi làm rất tốt!”
Giọng hoàng đế vẫn lạnh lẽo, nhưng trong cơn giận đã mang theo một tia quyết đoán.
“Vì nước chọn người, phải là như thế! Lấy đức hạnh làm đầu! Không có đức, dù có tài kinh thiên vĩ địa, đối với quốc gia cũng là tai họa!”
“Ngươi không những vô tội, mà còn có công!”
“Tạ bệ hạ!”
Phụ thân lại dập đầu lần nữa.
Giờ khắc này, ánh mắt bá quan nhìn về phía phụ thân ta, đã tràn đầy kính sợ.
Quá tàn nhẫn.
Một chiêu này, không chỉ đẩy Thẩm Thanh Yến xuống vực sâu, mà còn giúp chính mình giành được mỹ danh “đại công vô tư, vì nước chia lo”, lại còn được hoàng đế đích thân khen ngợi! G.i.ế.c người không thấy m.á.u, không gì hơn thế.
Hoàng đế bước đi qua lại trong điện, cuối cùng dừng lại.
Ngọn lửa giận trong mắt ngài đã hóa thành sát ý lạnh băng.
Ngài muốn g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Ngài muốn dùng m.á.u của Thẩm Thanh Yến để rửa sạch nỗi nhục của bản thân và triều đình!
Ngài muốn để cho thiên hạ biết rõ, thách thức uy nghiêm hoàng gia, thách thức lễ pháp quốc triều, sẽ phải nhận kết cục như thế nào!
9
“Truyền chỉ của trẫm!”
Giọng hoàng đế, như hàn băng từ chín tầng trời, vang vọng khắp đại điện.
Tất cả mọi người đều nín thở.
“Tân khoa tiến sĩ Thẩm Thanh Yến, đức hạnh bại hoại, coi thường luân thường, làm nhục giới sĩ phu, không xứng làm quan!”
Mỗi một chữ, đều như một nhát b.úa nặng nề, giáng xuống không thương tiếc.
“Truyền: lập tức tước bỏ công danh Thám hoa của hắn!”
Tước bỏ công danh!
Bốn chữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ket-cua-tra-nam-tham-lam/5302261/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.