Người đến không ai khác, chính là mẫu thân của Thẩm Thanh Yến, Thẩm phu nhân.
Bà ta xách theo lễ vật nặng nề, trên mặt chất đầy nụ cười lấy lòng, nhưng không giấu nổi vẻ hoảng loạn nơi đáy mắt.
“Bà thông gia, Tri Hứa đâu rồi? Hiểu lầm, là hiểu lầm lớn lắm đó!”
Vừa bước vào cửa, bà ta đã nắm lấy tay mẫu thân ta, khóc lóc kể lể.
Mẫu thân ta không động thanh sắc rút tay về, thản nhiên nói:
“Thẩm phu nhân, tiếng gọi ‘bà thông gia’ này, Cố gia chúng ta không dám nhận.”
Sắc mặt Thẩm phu nhân cứng đờ, nhưng ngay sau đó lại cố nặn ra nụ cười:
“Phải phải phải, đều là do thằng con hồ đồ của ta! Nó cũng chỉ nhất thời mê muội, bị con hồ ly tinh kia mê hoặc thôi! Bà yên tâm, chúng ta đã đuổi Lâm Nguyệt Dao ra ngoài rồi! Tuyệt đối sẽ không để nàng ta chướng mắt Tri Hứa nữa!”
Ta ngồi sau tấm bình phong, nghe những lời ấy, chỉ thấy buồn cười.
Đuổi ra ngoài? Chuyện đã ầm ĩ khắp thành như vậy, giờ lại muốn dùng hai chữ “đuổi ra ngoài” để dàn xếp cho xong?
“Thẩm phu nhân.”
Ta chậm rãi bước ra từ sau bình phong, thần sắc lạnh nhạt:
“Căn nguyên của chuyện này, thật sự là Lâm Nguyệt Dao sao?”
Thẩm phu nhân thấy ta, vội vàng tiến lên:
“Tri Hứa à, con nghe bá mẫu nói đi, đều là lỗi của con tiện nhân kia! Thanh Yến trong lòng vẫn có con mà! Nó chỉ nhất thời mềm lòng, phạm phải sai lầm mà nam nhân thiên hạ ai cũng từng phạm…”
“Sai lầm mà nam nhân thiên hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ket-cua-tra-nam-tham-lam/5302258/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.