*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Dạo này cháy nhiều quá, đã là vụ thứ ba trong tháng rồi." Quý Kiêu ngồi trên xe sửa sang quần áo, lại theo bản năng quay đầu lại nhìn thoáng ra phía sau xe, có hơi không yên tâm về chú mèo nhỏ, trước khi ra ngoài nó đã chạy đến cửa, không chừng sẽ trốn đi mất.
"Chung cư cũ trong thành phố còn nhiều, nhà nào nhà nấy giống như trạm thu mua thu nhỏ, chỉ vô tình ném tàn thuốc thì tan tành." Trương Tân Văn xoa xoa mặt, bắt đầu các bước vật lý trị liệu cho mặt.
"Đại gia Quý." Mắt Lâm Tử vẫn nhìn chằm chằm vào con đường phía trước.
"Hửm?" Quý Kiêu nhìn cậu ta một cái, biết hắn muốn nói gì, cười cười, "Yên tâm đi, tôi không phải người ưa thể hiện."
"Đúng rồi, Tiểu Quý, tật xấu này của cậu phải sửa đi," vẻ mặt Hồ Khải Minh nghiêm túc vỗ vỗ lên vai Quý Kiêu, "Lần trước cậu khiêng bình gas suýt chết là quá kích động rồi, cho dù có chuyện gì cũng cần phán đoán rõ ràng trước, đội viên PCCC còn không hiểu về cháy nổ so với dân thường a."
"Tuân lệnh." Quý Kiêu có chút bất đắc dĩ, anh không muốn nhắc đến chuyện này, nhưng Hồ Khải Minh có lòng tốt, anh chỉ có thể cười đáp lại.
...
Cách đuôi xe khoảng một mét, nó lấy đà, rồi lao mạnh về trước, chân trước bắt được đòn ngang ngay đuôi xe.
Sau đó, cứ ôm chặt như vậy.
Xe lao đi rất nhanh, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-duoi-thu-chin/514665/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.