Quý Kiêu vẫn luôn tự nhận thần kinh của mình rất thô, tận tới khi gặp được Lâm Tử thần kinh càng thô hơn mới tự xếp loại bản thân thành tương đối thô thôi, nhưng người thần kinh tương đối thô như anh, lúc nghe thấy Đinh Mùi nói câu tôi thích anh này vẫn không thể ngăn được mà hiểu sai.
Lời nói của Đinh Mùi có thể có rất nhiều cách hiểu, ví dụ như tôi thích anh giống như thích anh trai, tôi thích anh giống như anh em, thậm chí thích anh giống như chú cháu vậy, xếp cuối cùng mới là loại tôi thích anh này.
Hay nói, phản ứng đầu tiên của Quý Kiêu khi nghe thấy câu này là thích vì cảm giác chiếm hữu hơn là cái loại xếp loại cuối cùng kia.
Đương nhiên, anh suy nghĩ như vậy là có căn cứ, bởi vì hành động của Đinh Mùi, cùng với anh mắt cậu bây giờ nhìn anh.
Trong đầu anh đang điên cuồng toán loạn mà đấu tranh, Đinh Mùi vẫn luôn chuyên chú nhìn anh, cắm đặt trên bàn, trong ánh mắt lóe lên tia sáng mang màu hổ phách đẹp đến ngây người.
“Tôi nói tôi thích anh mà,“ Đinh Mùi lắc lắc đầu, vô cùng không vui với phản ứng chậm chạp của Quý Kiêu, “Anh chưa bao giờ thích ai à?”
“Tất nhiên là rồi,“ Quý Kiêu nhanh chóng hồi tưởng một chút trình độ mình thích người khác trong quá khứ, nhưng hình như trừ mối tình đầu ra cũng không có mấy ai, đối với một người 25 - 26 tuổi mà nói thì việc này có hơi mất mặt. Anh nháy mắt hơi thiếu tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-duoi-thu-chin/3552594/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.