Con người, đúng là một sinh vật rất kỳ lạ.
Gần đây, Tạ Du vẫn đang nghĩ.
Tại sao, Thượng Đế lại sáng tạo ra con người? Hoa cỏ cây cối, chim bay thú chạy, cũng giống người vậy, có sinh mệnh của chúng. Nhưng khác với loài người, giữa chúng, chưa bao giờ có lời yêu.
Bởi vì sinh tồn mà lập ra quy định chọn bạn trăm năm cực kỳ hà khắc, quy luật tự nhiên chỉ có kẻ mạnh thông minh mới xứng có được đời sau. Tại sao, chỉ có loài người, mới có tình yêu thứ này nhỉ?
Tại sao không thể như thiên nhiên động vật vậy, kẻ mạnh là nhất, hưởng hết quyền lợi giao phối; hay là như thực vật vậy, tự thụ phấn, tự mình có thể nối dõi tông đường.
Tại sao… mình lại yêu con trai?
Tạ Du tự hỏi mình nghìn lần.
Đương nhiên là không có đáp án.
Đấy, chính là cái đáng buồn của tình yêu, đáng buồn của loài người.
Cho nên, đây là trừng phạt sự bất kính của mình với thần linh đi.
Mở mắt ra nhìn thấy là khuôn mặt ngủ yên bình thoải mái như thiên thần.
Nhắm lại đôi mắt không hề tỏa ra ánh sáng màu đỏ, da thịt trắng nõn và dra trắng tinh tôn lên nhau, cái mũi cao thẳng nhẹ nhàng phun ra hơi thở ngọt ngào, hàng mi dài mà dày theo hít thở run run, Gaea khi ngủ đẹp đáng yêu đến thế.
Bình tĩnh nhìn người trước mắt, Tạ Du cố gắng quên đi cảm giác khó chịu dưới thân: Chăn dưới chân bao kín hai người, chân hắn còn quấn trên eo Gaea, mà trong cơ thể, cũng bị Gaea nhồi đầy.
Hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-chet-cua-chim-co-do/4104650/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.