Nhà vua ngồi trong văn phòng, quay lưng ra cửa vào.
Trước mặt là một tấm gương nhờ đó trong khi giở giấy tờ, ông có thể liếc mắt nhìn mà biết được là ai sẽ đến.
Khi d Artagnan vào, ông không ngưng việc, vẫn từ từ đậy các thư từ, các giấy tờ kế hoạch với tấm lụa lớn màu xanh lá cây thường dùng để che những thứ của ông cần giấu kỹ. D Artagnan biết rành cái trò này nên vẫn đứng yên phía sau cho đến lúc Nhà vua liếc thấy người mà không nghe lên tiếng, phải lên tiếng kêu:
- Ông d Artagnan có đấy không?
- Thưa tôi đây! Người lính ngự lâm tiến lại, trả lời.
Đôi mắt long lanh của Nhà vua nhìn thẳng vào d Artagnan:
- Sao, thưa ông, ông có điều gì nói không?
D Artagnan dò xét cử chỉ đầu tiên đó của Nhà vua để tìm lối trả đòn:
- Thưa ngài, tôi à? Tôi chẳng có gì nói với Hoàng thượng cả nếu không phải là về việc Hoàng thượng sai bắt tôi và bây giờ tôi ở đây rồi.
Nhà vua định trả lời là ông không sai bắt d Artagnan nhưng thấy câu đó có vẻ như một lời xin lỗi nên lại thôi.
D Artagnan vẫn bướng bỉnh nín lặng. Nhà vua tiếp lời, mắt nhìn thẳng vào d Artagnan:
- Thưa ông, ta đã bảo ông làm gì ở Belle-Isle? Xin ông nói đi!
D Artagnan mở cờ trong bụng: Nhà vua gãi đúng vào chỗ ngứa của ông rồi. Ông trả lời:
- Hình như Hoàng thượng bận tâm hỏi rằng tôi đã làm gì ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-chet-cua-ba-nguoi-linh-ngu-lam/1944815/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.