Hình Thượng Thiên rửa tay, thay đổi thân thường phục rộng thùng thình ngồi ở bên cạnh bàn, Cố Tương e sợ đứng ở dưới, cúi đầu, như học sinh tiểu học làm sai chột dạ.
Phòng bếp một lần nữa tặng đồ ăn lại đây, tự nhiên là làm dựa theo yêu thích của Hình Thượng Thiên, cá sơn đá, nấm hương, canh phỉ thúy suông, cháo kê nhung, bánh bao bột ngô, cơm trân châu, võng du cuốn..., nhiều vô số, ít nhất cũng là hai mươi mấy đồ ăn, hai loại cháo, bốn loại điểm tâm, đầy một bàn.
Hình Thượng Thiên bình tĩnh, vững vàng ăn cơm, thật giống như không có nhìn thấy Cố Tương đang đứng.
Cố Tương đứng nhìn nôn nóng sắp chết, rốt cuộc là ai đem tin tức mình bị bệnh rơi vào lỗ tai Hình Thượng Thiên nhanh như vậy? Phải biết rằng nàng còn không có chuẩn bị sẵn sàng đâu!
Về phần thực bệnh hay là giả bệnh, lãnh đạo, ngài phải tin tưởng ta, ta là thực bị bệnh, chẳng qua không phải thân thể, là trong lòng, hay còn gọi là tâm bệnh, ngài nhìn rõ mọi việc như vậy, chẳng lẽ nhìn không ra, ta bị ngài và phu nhân biến thành nhân bánh? Hơn nữa là một cái nhân bánh sắp bị vứt bỏ, a a a, ta cực kì vô tội!
Hình Thượng Thiên ăn lửng dạ sau liền cảm thấy cổ tà hỏa áp ở trong lòng tiêu tán không sai biệt lắm, cúi đầu liếc mắt Cố Tương, thấy nàng đang trông mong nhìn mình, đáng thương hề hề, đặc biệt mỗi lần hắn gắp một đũa thịt gà, mắt to ngập nước kia sẽ lộ ra vô hạn khát vọng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cach-lam-sung-phi/183603/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.