Cho tới bây giờ Cố Tương chưa từng cảm thấy mẹ ruột mình thương yêu mình, nàng ở nhà xếp thứ sáu, tổng cộng mười một huynh đệ tỷ muội, nếu nương nàng muốn quan tâm mỗi đứa một lần thì phải hỏi mười một lần, ai có thể kiên nhẫn đến vậy? Cho nên chỉ có lão đại và lão út, ở giữa bà muốn nhúng tay vào cũng không nổi, Cố Tương luôn cảm thấy mình chính là đứa nhỏ bị nuôi thả, không có người đau không có người yêu, vì vậy thời khắc mấu chốt liền không ai do dự đẩy nàng đi làm thiếp cho người ta.
Bất quá lúc này đi theo Liễu Chi học thêu, bỗng nhiên nàng có chút không quá tin tưởng, theo Liễu Chi nói từ lúc nàng ấy còn bé xíu đã bắt đầu học thêu, thêu sai sẽ bị đánh, Cố Tương nhớ lại thơ ấu của mình, tựa hồ mỗi ngày đều là vui chơi giải trí chơi đùa, năm đó bắt đầu học làm nữ hồng, nàng không kiên nhẫn nhất nhà, một đôi hài, ít nhất cần hơn hai nghìn mũi, nàng có thể làm năm trăm mũi đã cực hạn, kết quả mỗi lần đều là làm một nửa liền chạy mất, nương nàng nhìn theo lắc đầu, ánh mắt đều là yêu thương tươi cười, nhưng không có quở trách nàng.
Cố Tương nghi hoặc, nương nàng sủng nàng như vậy, coi như là thật sự thích mình đi? Nhưng rất nhanh ý niệm này đã bị phẫn nộ áp chế đi, bởi vì sự thật rành rành trước mặt, không có bán nàng cầu phú quý, nàng sao lại ở chỗ này?
"Di nương, nơi này phải là ba mũi."
Cố Tương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cach-lam-sung-phi/183601/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.