Minh Như có hai ca ca, một tỷ tỷ, muốn hỏi nàng thích người nào nhất, kỳ thật nàng thích nhất không phải hai ca ca này, mà là thất thúc. Tuy rằng gọi hắn thất thúc, nhưng kỳ thật tuổi tác hai người chỉ kém sáu tuổi. Nàng thích thất thúc là vì thất thúc luôn thực ôn nhu, sẽ kiên nhẫn dạy nàng đọc sách viết chữ, còn có thể vẽ cho nàng rất nhiều bức họa xinh đẹp, thường xuyên sẽ ôm nàng nói nàng là đáng yêu nhất. Nàng thực thích ánh mắt thất thúc khi đó, phi thường ôn nhu, như là phụ thân nhìn nương. Đương nhiên, ca ca và tỷ tỷ đều không thích nàng đi thân cận thất thúc, nàng biết vì sao, bởi vì nương thất thúc rất xấu.
Tiểu tiểu Minh Như thực phiền não, hôm nay, nàng vụng trộm cầm đồ ăn vặt chocolate từ trong ngăn tủ của nương ra. Hừ, mấy thứ này đều là từ trên thuyền nước ngoài vượt đại dương mới có được, phụ thân vụng trộm giấu đi chỉ cho nương ăn một mình, tưởng nàng không biết sao? ╮(╯▽╰)╭
Minh Như giấu mấy khối chocolate vào trong túi tiền, sau đó bước nhanh chạy đi. Nàng sợ bị Xuân Nha bắt được, Liễu Chi và Trân Châu đều làm bộ như không thấy nàng làm chuyện xấu, chỉ có Xuân Nha tỷ tỷ sẽ giáo huấn nàng.
Một hơi chạy ra Linh Khê cung, Minh Như nhìn phía sau không ai theo, thế này mới đứng nghỉ ngơi một lát. Đang lúc nàng dồn dập thở, trên đầu truyền đến giọng nói trầm tĩnh quen thuộc, "Minh Như, sao ngươi chạy gấp như vậy?"
Minh Như ngẩng đầu, dưới ánh mặt trời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cach-lam-sung-phi/1512169/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.