Cố Tương nhìn tiểu bảo bảo tham lam ăn, ánh mắt đen láy như Diệu Thạch trông suốt nhìn nàng, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận ra sức, chỉ cảm thấy lòng tràn đầy mềm mại tột đỉnh, cúi đầu hôn tiểu bảo bảo, nói với Xuân Nha vẫn đang thắc mắc, "Người này cũng không phải là bị điên, ngược lại là người cực thông minh."
"A?" Xuân Nha không hiểu.
Cố Tương nhịn không được cười, nghĩ về sau Xuân Nha biết người này là một danh thần lưu danh sử sách, nhớ lại những lời hôm nay, sẽ nghĩ gì, "Ngươi đi tìm vài bộ quần áo mùa đông đưa qua cho hắn, cho chút bạc vụn, tốt nhất tìm người kê dược cho hắn, cẩn thận đừng để nguy hiểm thân mình."
Xuân Nha nhịn không được hỏi, "Di nương, vì sao?"
Cố Tương cười, "Đừng hỏi, ngươi đi làm đi."
Xuân Nha nghe lời nhất, tuy rằng đầy bụng nghi vấn, nhưng vẫn là thành thật đi ra ngoài làm việc, kết quả mới ra cửa liền nhìn thấy Liễu Chi đi tới, liền lôi kéo Liễu Chi nói, "Liễu Chi tỷ tỷ, giúp ta đi tìm Chiêu Trữ."
Liễu Chi dùng ánh mắt hiểu rõ nhìn Xuân Nha, "Lại đi tìm Chiêu Trữ ca của ngươi"
Xuân Nha cũng không biết như thế nào, bỗng nhiên đỏ mặt, hừ nói, "Ai nha, cái gì kêu lại..., là phu nhân phân phó ta tìm vài bộ quần áo cho Thạch Tiến Ôn kia, ta nghĩ nơi này chỉ quen Chiêu Trữ, tự nhiên tìm hắn, không thể đi lấy quần áo Lục gia đi."
Liễu Chi thấy Xuân Nha ngượng ngùng, thu hồi trêu ghẹo, nói, "Được rồi, đi cùng ngươi."
Chờ đến chỗ Chiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cach-lam-sung-phi/1512142/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.