Buổi sáng, giờ cao điểm, đường hầm tàu điện ngầm ra vào chật kín người, Tiểu Bạch ở cửa tìm một vòng, rốt cuộc cũng thấy bóng dáng Lee Mi Ran bên cạnh thang máy.
Cô tiến đến, "Xin lỗi đã để ngài đợi lâu."
"Tại tôi đến sớm một chút thôi." Lee Mi Ran phất phất tay, để Tiểu Bạch bỏ qua. Tiểu Bạch nhìn đồng hồ, "Chúng ta đi thôi, thời gian cũng vừa lúc."
"Tốt." Lee Mi Ran gật đầu, tò mò theo Tiểu Bạch xuống đường hầm.
Vào tàu điện ngầm , Tiểu Bạch thấy Lee Mi Ran không thích ứng giẫy dụa, hỏi, "Ngài có phải không thoải mái hay không?"
"Không sao, tôi chỉ không quen nơi này lắm." Lee Mi Ran lắc đầu.
Tiểu Bạch nghe vậy mỉm cười, "Xem ra ngài không thường đi tàu điện ngầm."
"Đúng vậy, nơi này quá chật chội, không khí cũng không tốt." Lee Mi Ran lấy tay che mũi, nhíu mày. Tiểu Bạch còn chưa lên tiếng, điện thoại trong túi đột nhiên vang lên, "Xin chào, Se Joo?"
"Chae Ah, bây giờ em đang ở đâu?" Âm thanh lo lắng của Park Se Joo từ trong điện thoại truyền đến, "Em? Ở dưới chỗ tàu điện ngầm đó, đang chuẩn bị đi làm." Tiểu Bạch cảm giác được ánh mắt của Lee Mi Ran bên cạnh, trả lời tự nhiên.
"Cái gì? Em ở đường hầm tàu điện? Nếu biết sớm anh đã đón em..." Park Se Joo lập tức ảo não nói.
"Làm sao vậy?"
"Đài truyền hình nhận được tin nặc danh, nói là hôm nay sẽ có người ở đường hầm phóng hỏa. Em nhớ cẩn thận nhé, đến trạm thì nhanh đi ra... Chúng ta sẽ ở bên ngoài chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-tai-phiet-moi-nga-vao-long-ta/102959/chuong-19-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.