Lúc Tiểu Bạch cùng Song Yoo Hyun ra cửa, trời đã tối lắm rồi, trên đường vắng ngắt, chỉ có hai người bọn họ, Tiểu Bạch mặc một cái áo cổ rộng phối với quần bò đơn giản, thân hình lại càng có vẻ nhỏ bé yếu đuối.
Gió buổi đêm rất lạnh, thổi vù vù luồn vào bên trong cổ áo, Tiểu Bạch lạnh run cả người, không tự chủ được ôm lấy hai cánh tay, Song Yoo Hyun chăm chú nhìn, thấy thế thì lập tức cởi ra áo khoác ra phủ lên người Tiểu Bạch.
"Không cần đâu, anh Yoo Hyun sẽ lạnh mất." Tiểu Bạch giả bộ cả kinh, nhanh chóng cầm áo khoác đẩy trở lại.
"Tôi không lạnh đâu, tôi là đàn ông mà." Song Yoo Hyun kiên trì choàng áo khoác lênngười Tiểu Bạch.
"Đã muộn thế này rồi còn bắt anh đi ăn cùng, nếu tôi còn khiến anh bị cảm lạnh nữa, tôi sẽ rất áy náy." Tiểu Bạch nói đùa.
"Nếu như tôi bị cảm thật, cô có thể chịu trách nhiệm mà." Song Yoo Hyun nghe vậy, cười híp mắt nói tiếp.
"Cứ quyết định vậy đi." Tiểu Bạch hào phóng gật đầu.
Cửa hàng Song Yoo Hyun giới thiệu cách chỗ họ ở không xa, tuy rằng bày trí đơn giản nhưng ngoài ý muốn rất nhiều người ngồi.
"Xem ra thực sự ăn rất ngon, không thì sẽ không nhiều người như vậy." Tiểu Bạch thật đói bụng, đi tới cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn nồng nàn, tràn đầy hưng phấn.
"Vào thôi." Song Yoo Hyun thấy Tiểu Bạch thích cửa hàng mình đề cử, vui vẻ vô cùng.
Hai người tìm một góc ngồi xuống, gọi đồ ăn rất nhanh được bưng lên, "Uống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-tai-phiet-moi-nga-vao-long-ta/102944/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.