Màn đêm buông xuống, những ánh đèn sáng lên, cuộc sống về đêm của nơi đô thị lộng lẫy hiện ra hết sức xa hoa lãng phí, mà mặt trái của sự hoa mĩ ấy lại là góc tối không ai muốn để ý.
Phụ cận làng chơi nổi tiếng Tokyo, trong mùa đông giá rét, một bóng dáng gầy yếu nằm tại lối đi bộ lạnh lẽo, không hề nhúc nhích mà nằm yên không tiếng động chết đi.
Đêm đã rất khuya, không còn một bóng người trên phố, bóng người gầy yếu ấy đột nhiên co quắp một hồi, sau đó... chậm rãi ngồi dậy.
"Chuyện gì đây, đã chết rồi sao?" Cô gái vuốt ve cái thân thể lạnh như băng của mình, lẩm bẩm.
"Không, chỉ là lạnh quá ngất đi mà thôi" Một cái bóng đen bay trên đỉnh đầu lười biếng lên tiếng.
"Tôi van cậu, làm thế nào mà lần sau càng thảm hơn lần trước" Cô gái bất mãn xoa xoa hai chân, cảm thấy đau thấu tận xương.
"Cho nên mới cần cô tới, tư liệu của đối tượng trong nhiệm vụ lần này truyền cho cô, mau tiếp lấy." Bóng đen chuyển động nói.
"Được rồi. Đừng thúc giục nữa." Tiểu Bạch chậm rãi đứng lên, nghĩ hai chân của mình không ngừng run, oán giận nói, " Mỗi lần thân thể đều thảm như vậy, nếu không phải bệnh tim thì chính là bạch cầu, chẳng có cái nào tốt."
"Lần này là một thân thể khỏe mạnh đấy nhé ." Tiểu Hắc bay trên đỉnh đầu lầm bầm lên tiếng.
"Cậu còn dám nói..." Xem qua loa một lần kí ức, Tiểu Bạch đột nhiên rống giận, "Thân thể khỏe mạnh, tại sao lại thành tiếp viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-tai-phiet-moi-nga-vao-long-ta/102940/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.