*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
ANNABETH CHẮC CHẮN RẰNG BỌN QUÁI VẬT sẽ không phải là thứ giết chết cô. Cả không khí nhiễm độc, hay địa hình đầy hiểm trở với hố dung nham, vách đá và đá nhọn lởm chởm khắp nơi.
Không. Có vẻ như cô sẽ chết vì một đợi quá tải của sự kì quặc sẽ làm não cô nổ banh ta lông.
Đầu tiên, cô và Percy phải uống lửa để duy trì sự sống. Xong rồi họ lại bị tấn công bởi một bầy nữ ma cà rồng, đứng đầu bởi một hoạt náo viên mà Annabeth đã giết từ hai năm trước. Cuối cùng, họ được giải cứu bởi một bác lao công Titan tên là Bob có tóc như Anhxtanh, mắt màu bạc và kĩ năng dùng chổi quỷ khốc thần sầu.
Chuẩn. Tại sao lại không phải nhỉ?
Họ đi theo Bob qua vùng đất hoang, lần theo dòng Phlegethon chảy về miền tối tăm. Thỉnh thoảng họ lại phải dừng lại để uống chút nước-lửa, thứ giúp họ sống đến bây giờ, nhưng Annabeth chẳng vui vẻ gì về điều đó. Giống việc súc họng liên tục bằng axit trong bình ắc quy vậy.
Niềm an ủi duy nhất của cô là Percy. Thỉnh thoảng cậu lại nhìn qua cô và mỉm cười, hoặc siết tay cô. Chắc hẳn cậu cũng đang sợ hãi và khốn khổ như cô vậy, và cô lại thêm yêu cậu vì cố làm cho cô cảm thấy khá hơn.
‘Bob biết việc ông ta đang làm mà,’ Percy hứa.
‘Cậu có những người bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-anh-hung-cua-dinh-olympus-tap-4-ngoi-nha-than-hades/3171525/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.