*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
VỪA TRÈO XUỐNG BỜ VỰC, Percy vừa tập trung vào thử thách trước mắt: chắc chân, tránh để đá lở rồi làm lộ vị trí của minh cho lũ empousai, và dĩ nhiên bảm đảm rằng cậu và Annabeth không té chết.
Khoảng nửa đường xuống vách núi, Annabeth nói, “Dừng chút được không? Chỉ nghỉ lát thôi.”
Chân cô lảo đảo, Percy nguyền rủa bản thân vì đã không ngừng lại nghỉ sớm hơn.
Họ ngồi cùng nhau trên rìa thác nước đang rầm rú tung bọt trắng xoá. Percy vòng tay ôm lấy Annabeth còn cô dựa vào cậu, run rẩy do kiệt sức.
Cậu cũng chẳng khá hơn. Cảm giác như bao tử cậu đã teo lại cỡ viên kẹo dẻo ấy. Nếu như họ còn gặp phải bất kì một cái xác quái vật nào, cậu sợ mình sẽ học theo bọn empousai, thử ăn tươi nuốt sống nó mất..
Ít nhất thì cậu vẫn có Annabeth bên cạnh. Họ sẽ tìm được cách thoát ra khỏi Tartarus thôi. Họ phải làm được. Cậu không tin những thứ như định mệnh hoặc tiên tri lắm, nhưng cậu tin vào một điều: Annabeth và cậu phải ở bên nhau. Họ không sống sót qua nhiều khó khăn như vậy chỉ để bị giết lúc này.
“Mọi chuyện có thể đã tệ hơn,” Annabeth lạc quan.
“Vậy sao?” Percy không hiểu tại sao, nhưng cậu cũng cố gắng tươi tỉnh.
Cô rúc vào lòng cậu. Tóc cô ám mùi khói, và nếu cậu nhắm mắt lại cậu gần như có thể cám giác như họ đã trở lại Trại Con Lai.
“Chúng ta đã có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-anh-hung-cua-dinh-olympus-tap-4-ngoi-nha-than-hades/103854/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.