*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
HỌ CHỈ MỚI ĐI ĐƯỢC VÀI TRĂM THƯỚC khi Annabeth nghe thấy giọng nói.
Annabeth lê bước đi, nửa mơ màng, cố gắng lên một kế hoạch. Vì cô là con gái của Athena, lên kế hoạch đáng ra phải là chuyên môn của cô; nhưng rất khó để lập chiến lược với bao tử đang kêu gào và cổ họng thì khô nóng. Thứ nước nóng bỏng của Phlegethon có thể chữa và cho cô sức mạnh, nhưng chẳng giúp ích được gì cho cơn đói và cái khát của cô cả. Con sông không phải để xoa dịu người ta, Annabeth đoán vậy. Nó chỉ giúp bạn tiếp tục để bạn có thể nếm trải nỗi đau dữ hội hơn thôi.
Đầu cô bắt đầu nặng trĩu do kiệt sức. Rồi cô nghe thấy chúng – âm thanh nữ giới có vẻ như đang cãi nhau – và cô ngay lập tức đề cao cảnh gíac.
Cô thì thầm, “Percy, nằm xuống!”
Cô kéo cậu nấp sau tảng đá, nép sát bờ sông đến mức giày của cô gần như chạm đến lửa của con sông. Bên bờ kia, ở đoạn đường hẹp chính giữa sông và bờ vực, tiếng càu nhàu vang lên, từ phía thượng nguồn, ngày càng rõ hơn khi chúng tiến đến gần.
Annabeth cố điều hoà hơi thở, giọng nói nghe thì có vẻ giống người, nhưng chúng chả có nghĩa lý gì cả. Cô mặc định tất cả mọi thứ ở Tartarus đều là kẻ thù. Cô không biết làm thế nào mà lũ quái vật chưa phát hiện ra họ. Dù sao thì, quái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-anh-hung-cua-dinh-olympus-tap-4-ngoi-nha-than-hades/103848/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.