*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hazel TRONG CUỘC TẤN CÔNG THỨ BA, Hazel suýt ăn một tảng đá. Cô đang chú mục nhìn sương mù, tự hỏi sao việc bay qua một rặng núi ngu si lại có thể khó đến mức ấy, thì chuông báo động trên tàu vang lên. “Quành trái gấp!” Nico hét lên từ cột buồm trước[1] của con tàu bay. Chỗ sàn lái, Leo giật nhanh bánh lái. Tàu Argo II ngoặt trái, các mái chèo không lực của nó chém vào mây như những hàng dao. Hazel phạm sai lầm vì đã nhìn qua lan can. Một cái bóng tối đen hình cầu lao về phía cô. Cô nghĩ: Sao mặt trăng lại đến chỗ tụi mình nhở? Rồi cô la lên và ngã cái rầm xuống sàn tàu. Tảng đá to vật phóng qua ngay sát trên đầu, nó thổi tóc bay khỏi mặt cô. CRẮC! Cột buồm trước đổ sụp – tất cả những buồm, xà dọc và Nico đang ập xuống boong. Tảng đá, kích cỡ khoảng bằng xe tải nhỏ, nhào xuống vô làn sương mù như thể nó có công sự quan trọng nơi đâu khác. “Nico!” Hazel bò vội qua chỗ cậu khi Leo lái thuyền lên cao. “Em ổn,” Nico lẩm bẩm, đá mấy nếp vải buồm khỏi chân. Cô giúp cậu đứng lên và họ nghiêng ngả tới mũi thuyền. Lần này Hazel dòm qua một cách cẩn thận hơn. Những đám mây hé ra đủ dài để lộ đỉnh núi dưới họ: một múi đá đen nhọn hoắt nhô ra từ sườn núi màu lục phủ đầy rêu. Đứng trên đỉnh núi là một thần núi – một trong những numina montanum,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-anh-hung-cua-dinh-olympus-tap-4-ngoi-nha-than-hades/103841/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.