PERCY NGỦ LI BÌ NHƯ MỘT NẠN NHÂN CỦA MEDUSA – hay có thể nói, như một hòn đá.
Cậu đã không được đổ ầm xuống một cái giường thoải mái, an toà
n kể từ khi... ừm, cậu thậm chí còn chẳng nhớ. Bất chấp nguyên một ngày điên cuồng và hàng triệu ý nghĩ đang chạy khắp đầu cậu lúc này, cơ thể cậu giành quyền kiểm soát và bảo: Cậu sẽ phải đi ngủ ngay bây giờ.
Cậu mơ, dĩ nhiên rồi. Cậu luôn nằm mơ, nhưng cảnh vật trong mơ lại lướt qua cậu như các hình ảnh lờ mờ từ cửa sổ một con tàu. Cậu nhìn thấy một thần nông tóc quăn tít, áo quần tả tơi đang chạy đuổi theo mình.
"Tôi không có tiền lẻ đâu," Percy cất tiếng gọi.
"Gì chứ?" thần nông nói. "Không, Percy. Là tớ, Grover này! Ở yên đó nhé! Bọn tớ đang trên đường đến tìm cậu đấy. Tyson đang ở rất gần – ít ra bọn tớ nghĩ cậu ấy là người gần nhất. Bọn tớ đang cố xác định vị trí của cậu."
"Sao cơ?" Percy hỏi lại, nhưng thần nông đã biến mất trong màn sương mù.
Rồi Annabeth đang chạy bên cậu, đoạn cô chìa tay ra. "Tạ ơn thánh thần!" cô gọi lớn. "Bọn tớ đã bặt tin cậu hàng tháng trời! Cậu có ổn không?"
Percy nhớ lại lời nữ thần Juno từng nói – cậu ta đã chìm sâu vào giấc ngủ trong nhiều tháng qua, nhưng giờ cậu ta đã thức tỉnh. Nữ thần đã cố tình che giấu cậu, nhưng tại sao lại phải thế?
"Cậu là người thật ư?" cậu hỏi Annabeth.
Cậu vô cùng muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-anh-hung-cua-dinh-olympus-tap-2-con-trai-than-neptune/2075757/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.