Trạm kiểm soát không gian không muốn để cho một chiếc trực thăng không lên lịch trước đáp xuống sân bay Oakland – cho đến khi Piper nói chuyện với họ qua sóng vô tuyến. Rồi mọi chuyện được suôn sẻ.
Họ đáp xuống trên đường nhựa, và mọi người nhìn Piper.
"Giờ thì thế nào?" Jason hỏi cô.
Cô cảm thấy không thoải mái. Cô không muốn là người chịu trách nhiệm, nhưng vì cha, cô phải xuất hiện đầy tự tin. Cô không có bất cứ kế hoạch nào. Cô chỉ nhớ rằng ông đã bay đến Oakland, điều đó có nghĩa là máy bay riêng của ông sẽ vẫn còn ở đó. Nhưng hôm nay là ngày đông chí. Họ phải cứu nữ thần Hera. Họ không biết nơi cần phải đến hoặc liệu họ thậm chí còn đến quá trễ. Và sao cô có thể để cha mình lại khi ông ở trong tình trạng như thế chứ?
"Điều đầu tiên," cô nói. "Tớ... tớ phải đưa cha tớ về nhà. Tớ xin lỗi mọi người."
Mặt ai nấy đều sa sầm lại.
"Ồ," Leo nói. "Ý tớ là, điều đó là hiển nhiên rồi. Hiện ông ấy đang rất cần cậu. Bọn tớ có thể tiếp tục cuộc tìm kiếm từ đây."
"Pipes, cha không cần đâu." Cha cô đang đứng ở cửa máy bay trực thăng, một chiếc mền được quấn quanh vai ông. Nhưng hai chân ông vẫn còn run rẩy. "Con còn có nhiệm vụ. Một cuộc tìm kiếm. Cha không thể..."
"Ta sẽ chăm sóc cho ông ấy," Huấn luyện viên Hedge nói.
Piper nhìn ông chăm chăm. Thần rừng là người cuối cùng cô mong đợi đưa ra lời đề nghị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-anh-hung-cua-dinh-olympus-tap-1-nguoi-anh-hung-mat-tich/2578329/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.