Khu rừng không giống bất cứ nơi nào cậu đã từng đến trước đây. Leo đã lớn lên trong một khu căn hộ phức hợp ở bắc Houston. Vật hoang dã nhất cậu từng nhìn thấy là con rắn chuông trong bãi cỏ của bò và bà cô Rosa trong bộ đồ ngủ, cho đến khi cậu được gửi đến Trường học Hoang Dã.
Ngay cả ở đó, trường học lại nằm trong một sa mạc. Không có cây cối với rễ cây lắm mấu để vấp ngã. Không có một dòng suối nào để rơi xuống. Không có các cành cây tạo thành những bóng đen rợn tóc gáy và mấy con cú đang nhìn xuống cậu bằng những con mắt tư lự bự chảng. Đây là Khu vực Chạng Vạng.
Cậu bước đi loạng choạng thật xa cho đến khi chắc rằng không ai ở trại có thể nhìn thấy cậu. Rồi cậu gọi lửa ra. Những ngọn lửa nhảy múa dọc theo những ngón tay cậu, tỏa ra ánh sáng đủ để nhìn thấy. Cậu không cố thử giữ cho ngọn lửa cháy liên tục kể từ khi cậu năm tuổi, trên cái bàn picnic đó. Sau cái chết của mẹ, cậu đã quá sợ hãi để thử bất cứ điều gì. Thậm chí chỉ với ngọn lửa bé tí này cũng khiến cậu cảm thấy tội lỗi.
Cậu tiếp tục bước đi, tìm kiếm các manh mối thuộc về con rồng – những dấu chân khổng lồ, cây cối bị giẫm nát, các vệt rừng bị đốt cháy. Thứ to lớn đó không thể len lén quanh quẩn đâu đây, đúng không? Nhưng cậu đã chẳng nhìn thấy được gì. Cậu đã thoáng thấy một cái bóng lớn, đầy lông lá như một con sói hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-anh-hung-cua-dinh-olympus-tap-1-nguoi-anh-hung-mat-tich/146557/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.