Một hồi lâu, Gia Vĩ bất vi sở động. Tâm tình cũng chậm rãi hồi phục, Gia Vĩ nắm lấy tay Gia Gia: “Gia Gia, có một số việc anh phải nói với em. Công ty hiện nay đang đứng trước nguy cơ đóng cửa. Anh có khả năng….phá sản. Đi tới bước đường này phân nữa là lỗi của anh, sở dĩ là anh thật có lỗi với người của mình( nhân viên)”
Đang chìm trong sợ hãi, vẫn là không dám trực tiếp đối mặt. Kinh tế không vững vàng anh có thể phải nhượng Gia Gia li khai! Không hề muốn liên lụy đến nó là lí do tốt nhất.
Mấy ngày nay, Gia Vĩ đều vô tình mà tưởng tượng đến cái kết cục mà anh vô pháp thừa nhận: khoảnh khắc gọi điện về nhà sẽ không có ai tiếp nhận, về đến nhà sẽ không còn bóng người!
Cái kết cục kia anh không chịu nổi, vô luận thiết tưởng thế nào anh vẫn là không cách nào tiếp thu.
Ôn nhu niết nhẹ những ngón tay Gia Gia, Gia Vĩ có chút gian nan nói tiếp: “Anh trước giờ vẫn cho rằng mình có đủ khả năng để tiếp tục nuôi dưỡng em, cho em một mái ấm không cần sầu lo.
Thế nhưng hiện tại… Gia Gia, nếu như ca ca không có khả năng …. cho em một cuộc sống có điều kiện sinh hoạt tiện nghi, không có năng lực dưỡng em. Em sẽ…”
“ Em nuôi anh!” Gia Gia gần như là hét lên. Tuy rằng ngay lập tức lại bị chính đại não mình khẳng định là một câu nói ngu ngốc mà đỏ mặt.
Gia Vĩ dương miệng, giật mình nhìn vẻ mặt đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-xin-hay-nuoi-em/1874312/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.