Cố Kinh Khuê có chút không dám nhìn thẳng Lâm Thượng Hoài, vội vàng quay mặt đi. Không chịu nổi áp suất thấp ở đây, anh di chuyển ra xa một chút.
Lâm Thượng Hoài ngồi bên cạnh Thiên Nhạn, giọng nói hạ thấp: “Cô thật không sợ nguy hiểm.”
Thiên Nhạn nghiêng đầu: “Anh cũng là gan đủ lớn đấy, có biết những người đó là làm gì không? Đến địa bàn của họ là phải chịu sự khống chế của người khác.”
“Tôi đương nhiên biết họ là người thế nào.” Trong lời nói của Lâm Thượng Hoài không có vẻ gì là để ý, biết chuyện này, muốn đến thì đến, không nghĩ đến việc có sợ hay không.
Thiên Nhạn trong lòng dấy lên nghi hoặc, lại lần nữa ngẩng đầu đánh giá Lâm Thượng Hoài, lại từ trong ánh mắt của đối phương thấy được cảm xúc quen thuộc, cô có chút bừng tỉnh: “Anh có phải là thích tôi không?”
Lâm Thượng Hoài: “…”
Hỏi thẳng như vậy, làm sao anh trả lời? Đúng vậy, anh chính là thích cô, thích đã lâu rồi.
Lâm Thượng Hoài thu lại vẻ mặt, cả người căng thẳng, khẽ mím môi dưới: “Tôi nói là phải thì sao.”
“Tôi không có ý định kết hôn, tôi là người theo chủ nghĩa không hôn nhân.” Thiên Nhạn trực tiếp trả lời: "Anh từ bây giờ có thể bắt đầu từ từ làm nhạt đi tình cảm này.”
Cô chưa từng thích ai, nhưng lại không thể ngăn cản người khác đến thích cô. Đã biết rồi, chắc chắn là phải nói rõ ràng từ sớm, đặc biệt là với một người tài giỏi như thế này.
Cô không thích đùa giỡn với lòng người, cũng không thích đùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-vu-tru-quy-lay-cau-xin-nu-phan-dien-hang-dau-lam-nguoi/4798097/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.