Tuân Tử Hoài không nhịn được cười thầm. Công chúa điện hạ thật đúng là có vài phần giống bệ hạ, đặc biệt yêu kiếm.
Không bao lâu, Hạ Văn Khiên cũng qua nghỉ ngơi.
Cậu bé ngồi ngay ngắn ở đó, giống như một tiểu đại nhân, ngay cả uống nước cũng rất quy củ.
“Kiếm thuật của mẫu hoàng so với trước kia còn lợi hại hơn.” Hạ Văn Khiên nói: "Đáng tiếc ta không có thiên phú của mẫu hoàng, chỉ có thể xem muội muội.”
Hạ Văn Toàn nắm chặt nắm tay nhỏ: “Ca ca yên tâm, ta nhất định sẽ trở nên rất lợi hại.”
“Muội muội cố lên.”
Sự tương tác giữa hai huynh muội khiến Tuân Tử Hoài mỉm cười. Đây là kết quả mà bệ hạ mong đợi phải không? “Tiên sinh, hắn gần đây có phải lại không an phận không?” Chờ Hạ Văn Toàn lại cầm kiếm gỗ nhỏ qua múa, Hạ Văn Khiên mới đến gần Tuân Tử Hoài hỏi về chuyện của Hạ Thanh Sơn.
Cậu bé bây giờ đã hiểu chuyện, tự nhiên biết năm đó Hạ Thanh Sơn đã đối xử với mình như thế nào. Đối phương vốn không để cậu vào lòng, còn có ý định nuôi cậu thành phế nhân. Ý đồ là gì, người không ngốc đều biết.
Hạ Thanh Sơn, rõ ràng ngay từ đầu đã muốn qua cầu rút ván.
Không biết có phải do đầu óc đã thông suốt hay không, cậu thậm chí còn có thể nhớ lại một số chuyện xảy ra lúc còn rất nhỏ, khi mẫu hoàng không ở bên cạnh.
Ví dụ như, nhân lúc mẫu hoàng xuất chinh, bộ dạng tình chàng ý thiếp của Hạ Thanh Sơn và Lăng Thi Nhi. Ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-vu-tru-quy-lay-cau-xin-nu-phan-dien-hang-dau-lam-nguoi/4798026/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.