Edit: Lam, TH
Beta: TH
Lúc tỉnh dậy, cả người Cố Văn Tư mềm nhũn không còn chút sức lực, cô vươn chân đạp đạp thì phát hiện bên cạnh mình chẳng có ai.
Bóng đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng sóng biển lên xuống vỗ về.
Cô khỏa thân ngồi dậy, lấy chăn che ngực thì thấy bóng người mơ hồ đứng ngoài ban công. Gió đêm thổi phồng chiếc quần ngủ rộng, nghe cô phát ra tiếng động, Du Việt quay đầu lại: "Em không ngủ được à?"
Cố Văn Tư không nói gì, nhìn anh nhanh chân vào phòng, trở tay khép bớt cửa sổ, khi quay lại giường còn mang theo một luồng gió biển mằn mặn.
"Người anh lạnh quá." Cô nằm trong lòng Du Việt, kéo tấm chăn ấm áp lên ngực anh.
Hai người rúc vào nhau trong bóng đêm, ôm ấp thân mật. Du Việt thấy cô chẳng nói gì, uể oải như không còn xương cốt.
"Có phải em thấy ghét anh không?" Anh tiện tay vân vê mấy sợi tóc rũ bên má cô, dùng ngón tay mà xe sợi.
Cố Văn Tư ngây ra, móng tay chọc vào ngực anh, sau đó bị anh nắm chặt.
"Anh chỉ sợ một mai em bỗng dưng biến mất không thấy tăm hơi, cho nên mỗi ngày lại muốn em thêm một chút." Du Việt đột nhiên vùi đầu chôn mặt vào sau tóc cô, chẳng chịu ngẩng lên: "Anh lỗ mãng rồi, xin lỗi em."
Cố Văn Tư cũng không biết nên có cảm giác gì. Cô cảm thấy hình như mình không giận, chẳng qua do tiềm thức con gái vốn rụt rè hoặc cõi lòng không được tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/2695582/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.