Edit: Nhan Tịch
Vào buổi sáng, đứng từ cửa sổ sát sàn trong phòng khách rộng lớn ở nhà Du Việt nhìn ra bên ngoài. Ngoài những tầng sương mù mỏng manh là những lớp cây xanh rậm rạp. Khoảng cách càng xa, màu của mấy tòa nhà càng ảm đạm, như nét vẽ do chấm nhiều màu nước.
Cố Văn Tư mặc váy ngủ, mang đôi dép lê mềm mại dựa vào cửa sổ. Dưới lầu vắng tanh không có một ai. Giờ phút này lòng cô bình lặng tựa sớm mai vậy.
Sau đó, một đôi tay đột nhiên duỗi ra, ôm lấy cô từ phía sau, xoay người cô lại, không nói lời nào đã áp môi xuống.
Cô Văn Tư chưa kịp phản ứng đã bị hôn rồi, khí thế anh hung mãnh, không thể cưỡng lại được, môi lưỡi khát khao khó nhịn như thể cô là dòng nước suối quý giá.
Nửa người trên của anh trần trụi không hề mặc đồ, phía dưới là chiếc quần dài màu đen rộng thùng thình. Lúc này đây, anh đứng chân trần mà còn cao hơn cô cả cái đầu. Khi anh duỗi tay vây cô lại, cảm giác áp bức bao quanh. Bất tri bất giác, Cố Văn Tư tùy ý anh ôm, bên tai chẳng nghe được gì, tấm lưng cô dựa sát vào cửa kính, không thể nhúc nhích.
Du Việt vùi đầu hôn một lúc lâu, nhìn Cố Văn Tư nhắm chặt hai mắt, mặt cô đỏ bừng, không biết do bị nghẹn hay do khẩn trương nữa.
"Em không thích anh hôn em à?"
Cố Văn Tư sửng sốt, nghiêng đầu sang bên thì thầm, "Không phải không thích..."
Có trời mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/2695566/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.