Editor: Nguyen Angelvil
Beta: Hinh
"Ha ha, bị lừa rồi." Cố Văn Tư gượng cười hai tiếng, dò xét lùi về phía sau, "Em nói đùa thôi, chỉ là muốn xem của anh phản ứng thế nào, ai bảo anh giấu em lâu như vậy..."
Thế nhưng, người trước mắt lại dường như không nghe thấy, anh từng bước ép sát, tập trung ánh mắt nhìn cô: "Văn Tư, anh rất vui."
"Bị lừa mà cũng vui? Còn nữa, hôm nay là ngày Cá tháng Tư đấy." Cố Văn Tư dựa lưng vào cây cột đá, ngoan cường chống cự đến cùng.
Du Việt đứng cách cô chỉ hai cái nắm tay, có thể nghe thấy tiếng thở của hai người, anh không nói gì, ánh mắt dường như đã mong đợi rất lâu, nhìn quanh khuôn mặt của cô hết lần này đến lần khác.
Trong lòng Cố Văn Tư run lên, rồi hai cánh tay đột nhiên siết chặt khiến cô không kịp trở tay.
"Anh làm gì vậy... Mau thả em xuống, sẽ có người nhìn thấy mất!"
Anh đưa tay xuống dưới cánh tay cô, vừa nâng cô lên như ôm một đứa bé vừa xoay tròn tại chỗ, mỉm cười như kẻ ngốc.
Cố Văn Tư hoảng hốt, phản xạ có điều kiện mà run rẩy. Khi đó, hai chân cô treo lơ lửng, cơ thể mất trọng lượng, chỉ có thể chống đỡ trên cánh tay anh.
Du Việt vẫn nhìn cô không dời mắt. Đôi mắt anh sáng rực, anh cứ ôm cô xoay vòng, như thể nóng lòng muốn tuyên bố với cả thế giới mình đang rất hạnh phúc.
Khi Cố Văn Tư được anh buông xuống, chân chạm đất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/2695555/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.