Edit: Tím
Beta: TH
Hôm nay gối mềm mại quá, nhưng lại có cảm giác cổ hơi đau...
Cố Văn Tư ôm chăn mơ màng nghĩ, có điều mùi của chăn thật là thơm, mẹ mới đổi bột giặt sao?
"Dậy ăn sáng thôi nào, mặt trời lên cao lắm rồi."
Cố Văn Tư vẫn còn mơ màng chép miệng, chợt nghe thấy có tiếng của ai đó nói bên tai. Cô lờ mờ tỉnh dậy, nheo mắt lại nhìn một cái và thấy một bóng người cao ngất đứng ở mép giường, tựa như đang cõng ánh mặt trời sau lưng.
Du Việt nhìn cô, đột nhiên đưa tay ra sờ đầu cô một cái, rồi im lặng trong hai giây.
"!!!" Cô ôm chăn ngồi bật dậy, nhìn xung quanh trái phải. Chiếc giường bừa bộn, rõ ràng là một chiếc giường đôi, nhưng cô lại nằm giữa hai chiếc gối. Cái chăn màu đỏ bị cô quấn chặt trên người mà bên kia giường thì nhăn nhúm, còn có một chiếc áo choàng tắm nằm trên đó.
Sau đó cô nhìn chằm chằm vào áo tắm trong hai giây, tiếp tục cúi đầu nhìn mình, quần áo vẫn còn nguyên vẹn.
Tại sao anh ấy ở trên giường của mình? Không đúng, đây rõ ràng là giường của anh ấy!
Tại sao mình ở trên giường của anh ấy? Hình như hôm qua họ đã kết hôn rồi.
Trong đầu cô giờ chứa cả thiên ngôn vạn ngữ, câu hỏi đến miệng lại biến thành câu khác, "Anh đã tỉnh rượu chưa?"
Du Việt nghiêng đầu và nhìn cô, khẽ ừ một tiếng, "Đêm qua rượu nặng quá, không xảy ra chuyện gì chứ?" Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/2695517/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.