Edit: Nhan Tịch
Beta: TH
"Mẹ, đêm nay con không về ngủ đâu, dạ, con còn một số việc chưa xong."
Cố Văn Tư gọi điện thoại về nhà, trong lòng cô ngũ vị tạp trần [1]. Nếu bây giờ cô còn nếm thử được mùi vị, chắc chỉ toàn đắng chát.
[1] Ngọt, chua, cay, đắng, mặn.
Mặt trời xuống núi, một cơn gió mạnh bỗng thổi qua cuốn bay những chiếc lá trên mặt đất lên không trung, tấm bảng quảng cáo bằng sắt đang rung lên. Có thể mơ hồ trông thấy những đám mây dày trôi nhẹ trên bầu trời, ửng hồng ở phía xa.
"Hình như trời sắp mưa."
Ngay lúc cô bước tới đóng cửa sổ, cơn gió to trở nên dữ dội hơn, suýt nữa không đóng cửa sổ được. Chỉ vài giây sau, giọt mưa rơi xuống, đập vào cửa kính vẽ nên những vệt nước.
Cố Văn Tư dầm mưa đóng chặt cửa sổ quanh cửa hàng, từ bả vai đến cánh tay đều ướt đẫm. Cô cởi quần áo ôm chăn ngồi co người trên ghế, hơi mơ hồ nghe tiếng sấm đánh bên ngoài.
Thời tiết thế này chắc anh không đến đâu? Nếu lát nữa Du Việt đến cô nên hỏi thế nào đây...
Hỏi: Hiện giờ có thể chọn mấy con đường nào?
Đáp: Một, không kết hôn.
Hai, kết hôn.
Ban đầu cô định ký hợp đồng thuê bạn trai giả để chặn miệng đám họ hàng, an ủi tâm lý của ba mẹ, để hai người hộ yên lòng đã có người quan tâm chăm sóc cho cô. Sau đó, khi đến thời điểm thích hợp, cứ giả bộ nói tên tuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/2695508/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.