*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Lam Lưu Luyến
Beta: TH
Nếu nơi đây là chiến trường, anh bằng lòng vứt bỏ cả mũ lẫn giáp.
Đèn hai bên đường còn chưa tắt, Cố Văn Tư đã mặc đồ thể thao, chạy chậm từng vòng quanh đường nhỏ trong công viên.
Sương mù vẫn còn đượm trên mặt hồ, mấy bác gái ra sớm múa kiếm nên chiếm được vị trí tốt. Cố Văn Tư nghe thấy nhạc nền của họ: "Đứng như tùng xanh, nằm như giương cung..."
[1] Người già thường hay múa kiếm trên nền nhạc -- một kiểu dưỡng sinh sáng sớm.
Cô cảm thấy mình cũng giống như người già.
Cố Văn Tư leo lên ngọn núi nhỏ, đứng trên cao nhìn xuống là có thể thấy một nửa mặt hồ nhân tạo, lá sen tàn úa xám xịt chất đống một góc trên bờ càng làm nổi bật nét tiêu điều của tòa tháp cổ.
Nhưng khi vầng thái dương nhô lên khỏi đường chân trời, Cố Văn Tư bỗng dưng cảm thấy mọi thứ như được thắp sáng, ngay cả mặt hồ hoang vu cũng trở nên tuyệt đẹp.
Chẳng khác nào ngôi nhà tối om, có người bật ngọn đèn nhỏ.
"Bánh cam, bánh quẩy mới ra lò đây! Còn cả sữa đậu nành vừa xay này, một đồng một bát nha!"
Trước tám giờ, hàng đồ ăn sáng vẫn còn bày tạm thời trên vỉa hè. Loại xe quà vặt ba bánh này bán rất nhanh, đợi bên trật tự đô thị nghe tin chạy tới thì người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/2695504/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.