*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor - Lam
Beta: TH
Từng món ăn được bưng lên bàn, Tiểu Chu và dì Trương đều tan tầm trước, Tiết Nhã để một mình Tiếu Tiếu ở lại hoàn tất công việc. Trong tiệm tắt vài bóng đèn, chỉ mỗi cái bàn lớn nhất trong góc là còn huyên náo.
"Cá Lư hấp, chân giò kho tàu, lại còn cả sườn cừu muối tiêu. Lấy những món ngon này cho họ, chị nói xem rốt cuộc bà chủ nghĩ gì vậy..."
Tiếu Tiếu bưng đồ ăn dưới bếp lên, vừa khéo gặp Cố Văn Tư. Cố Văn Tư lấy hai bình nước trái cây trong tủ lạnh ra và dùng giẻ lau khô: "Nói sao đi nữa cũng là thân thích." Dứt lời bèn mở bình, rót cho bảy cô tám dì mỗi người một ly.
Tiếu Tiếu đặt bát canh hải sản xuống, mấy cánh tay bên cạnh lập tức lấy muỗng múc lấy múc để, như sợ chậm chân vậy. Tiếu Tiếu lùi ra sau cười trộm, bĩu môi: "Xì, đúng là chưa hiểu sự đời."
Nhìn đám đàn bà đứng tuổi mặc đồ xanh đỏ lòe loẹt, người thì kén cá chọn canh ghét bỏ bàn ghế trong tiệm dính dầu mỡ, người thì che miệng nhỏ giọng bàn tán linh tinh, Tiếu Tiếu thờ ơ lạnh nhạt. Cô lén tìm vài viên đậu phộng rồi ngồi xuống bên cạnh, yên lặng xem trò hay.
Cho dù lọt thỏm trong đám bảy cô tám dì, bác cả cũng được tung hô nhờ có thằng con trai hơn người. Hồi trẻ thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/2695496/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.