*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Nguyen Angelevil.
Beta: TH
Cô ấy đặt cược hạnh phúc của mình vào cháu, làm sao cháu có thể đối xử không tốt với cô ấy được
Không biết đây là lần thứ mấy ngồi trên xe của Du Việt, Cố Văn Tư ôm chiếc túi nhỏ trong tay, chân để ngay ngắn trên tấm thảm, không dám động đậy lung tung. Trong lòng cô cứ như bánh xe, xoay vòng vòng ầm ĩ.
Nội thất trong xe của anh sạch sẽ, đơn giản. Toàn bộ chiếc xe cũng ngăn nắp như chủ nhân của nó, không có chút bụi nào. Nhưng so với lần đầu tiên, cô phát hiện thấy có thêm một lọ nước hoa đặt trên bảng điều khiển.
"Đừng lo lắng." Khi anh dừng lại trước đèn giao thông, Cố Văn Tư đột nhiên nói.
Du Việt khẽ nhích ngón tay, mỉm cười: "Ừ, tôi không lo đâu." Em mới là người cần bình tĩnh lại đấy.
Nghe vậy, Cố Văn Tư thở phào nhẹ nhõm, "Ừm... Bố mẹ tôi đều là người dễ tính, nên sẽ không có vấn đề gì khó khăn đâu. Cậu cứ xem như là đến nhà tôi ăn một bữa cơm, đừng căng thẳng."
Nhưng một khi đã bắt đầu ăn bữa cơm này thì được xem là con rể tương lai rồi. Làm sao có thể coi đây có thể là một bữa cơm bình thường được chứ!
Du Việt nghiêng đầu nhìn Cố Văn Tư che mặt, hai má ửng hồng.
Không xong rồi, thế này quá đáng yêu rồi.
Thực ra, cửa hàng của cô không xa nhà lắm, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/25839/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.