Edit: Nhan Tịch
Beta: TH
Cố Văn Tư ngồi ngây ngốc trên giường, cô chưa từng nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra với cô, thế nên cô không hề chuẩn bị phải đối phó ra sao khi gặp loại tình huống này.
Tin tức cô từng xem như một đoạn phim hiện lên trong đầu: "Nữ sinh viên 18 tuổi bị vứt xác ở vùng hoang dã"; "Cán bộ lãnh đạo bị bắt cóc sát hại tàn nhẫn"; Cô cho rằng cô không hề chú ý mấy tin tức khủng bố như thế. Bây giờ nhớ ra mới biết, cô nhớ chẳng sót cái nào!
"Nhưng mà... Kẻ đó cũng đỡ mày mà, chắc không phải kẻ xấu xa hung hãn tàn bạo đâu." Cố Văn Tư ngơ ngác ôm đầu gối, suy nghĩ miên man.
Kẻ cuồng theo dõi sẽ lựa chọn con mồi xuống tay, tên này coi trọng cô, vậy có nghĩa là hôm nay cô không gội đầu không bị người ta nhìn ra?
Cố Văn Tư ôm con chó bông vặn lỗ tai, khiến cục bông bên trong nhồi thành một đống, giống như gia vị trong lòng đều đổ hết, nhưng cô lại nếm không ra mùi vị, có cảm giác thật bất lực.
Trong căn phòng rất yên tĩnh, bỗng nhiên có tiếng chuông cửa vang lên "tính toong".
Cô nhảy dựng lên, một tay nắm lấy lỗ tai con chó bông, tay kia cầm cây chổi, đợi hai giây, bên ngoài vang lên tiếng kêu của người đàn ông.
"Có ai ở nhà không, bưu kiện chuyển phát nhanh đây?!"
Sau khi mở cửa, anh trai chuyển phát nhanh nhìn cây chổi cô cầm trong tay với ánh mắt quỷ dị rồi đặt thùng giấy lớn ngay cửa, bên trên có dán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/25831/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.