Ánh mắt vẫn luôn bình tĩnh của Mộ Lâm Giang rốt cuộc đã dấy lên cơn sóng, Diệp Vân Chu thẳng thắn đến nỗi làm hắn không biết phải làm sao. Trước giờ hắn vẫn cho rằng tình cảm của Diệp Vân Chu thong dong tĩnh lặng hơn mình, nhưng giờ đây, hắn lại cảm nhận được sự mãnh liệt và nóng bỏng truyền đến từ trước ngực.
Diệp Vân Chu cũng giống như hắn, không muốn để lỡ nhau.
“Được.” Ánh mắt Mộ Lâm Giang dần sâu lắng, “Ta đồng ý, ngươi cũng không còn đường hối hận.”
“Ta chưa bao giờ hối hận.” Diệp Vân Chu cười ngạo mạn, tay đang ấn trên ngực Mộ Lâm Giang thuận thế vỗ vỗ, “Bây giờ ngươi là người của ta rồi, gọi một tiếng… Gọi là gì mới hay nhỉ.”
Diệp Vân Chu thu tay về, chống cằm tự hỏi có nên sửa xưng hô, để gia tăng chút cảm giác nghi lễ kết giao giữa những người bình thường, nhưng suy đi tính lại vẫn chưa có chủ kiến gì thích hợp.
“Đắc ý vong hình (1).” Mộ Lâm Giang lắc đầu, phủi vạt áo vuốt phẳng nếp nhăn, nhịp tim bình ổn xuống, quay người nói, “Ra ngoài thôi.”
(1) Đắc ý vong hình: đắc ý mà quên cả thân mình, nói đến việc vì quá vui mừng mà đánh mất bản thân, không thể làm chủ chính mình.
“Chỉ mỗi thế?” Diệp Vân Chu nhìn bóng lưng như thường của hắn, không khỏi cau mày, “Ta rộng lòng từ bi dùng sự trắc ẩn cực kì hiếm có của mình hoàn thành nguyện vọng cuối cùng lúc tuổi già cho ngươi, quà cáp bất luận ngươi có thích hay không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-chi-co-ta-khong-so-phan-dien/2727517/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.