Chương 64: Đoạt thê
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Tố Hề đang ngồi trên xe ngựa hướng về Mẫn châu.
Xe ngựa chạy rất chậm.
"Mã phu [1]" cũng cực kì nhàn nhã tự tại, thậm chí còn thổi sáo.
[1] Người điều khiển xe ngựa.
Tiếng sáo trong trẻo du dương, nhưng lại xa xăm như tiếng trời.
Chỉ là Tố Hề bây giờ không có tâm trạng nghe.
Nàng vén rèm xe, nhìn người đ.á.n.h xe: “Đàm hiệp sĩ, có thể nhanh hơn một chút không?”
Đàm Vân Gián nghe tiếng gọi, dừng thổi sáo, ngoái lại nhìn nàng ấy, nhưng ánh mắt lại rơi xuống bụng: “Ngươi đang mang thai, không thích hợp đi đường gấp.”
Tố Hề như chợt nhớ ra mình đang mang thai, sờ bụng, thất thần thì thầm: “Ngài nói xem. . .chàng ấy có để ý không?”
Đàm Vân Gián mỉm cười lắc đầu: “Không.”
Tố Hè nghi hoặc: “Vì sao Đàm hiệp sĩ lại chắc chắn như vậy?”
Ông ta ung dung giải thích nghi hoặc: "Trước khi đến đây, ta đã hỏi hắn, nếu như ngươi thất thân với người khác, còn m.a.n.g t.h.a.i sinh con, hắn có để ý không? Hắn nói, hắn yêu là bản thân ngươi, cho dù ngươi là người như thế nào."
"Là ta để ý."
Tố Hề rơi lệ: "Năm đó hắn chưa từng để ý xuất thân ca cơ của ta, còn là thiếp thất của người khác."
Đàm Vân Gián gật đầu, ánh mắt lộ ra tia tán thưởng: “Úc Bạc Xuyên là quân tử. Quân t.ử khoáng đạt, sao có thể bị trói buộc trong những lễ giáo tầm thường?”
“Nhưng đứa trẻ này. . .”
Tố Hề nhắm mắt, có hơi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-nuoc-cau-ta-sinh-nhai-con-cho-hoang-de-benh-kieu/4908407/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.