Nếu trong nhà có đàn ông, thì làm sao lại không có quần áo của đàn ông được chứ?Giang Diệu Diệu che trán, thầm mắng chính mình thật là ngu ngốc.
Nhưng rất nhanh cô lập tức quyết định buông tha chính mình, hỏi ra vấn đề mấu chốt: “Chừng nào anh rời đi?”“Rời đi?”“Đây là nhà tôi, chắc anh sẽ không định ở lì ở đây đấy chứ?”Người đàn ông chìa tay ra: “Được thôi, bây giờ cô có thể lập tức mở cửa, sau đó đuổi tôi ra ngoài.
”“……”Chơi xấu sao? Bên ngoài tất cả đều là zombie, mở cửa chẳng phải chúng nó sẽ xông vào ngay sao?Nhưng khi cẩn thận ngẫm lại, hình như thật sự không còn đường nào khác.
Cửa sổ đều được lắp chấn song phòng trộm, lỗ thông gió lại bị phá hỏng, sớm biết thế này thì lúc anh ta bò ra ngoài, nên chặn cái cửa phòng đó lại, khiến anh ta muốn quay về cũng không được.
Người đàn ông nói: “Nếu không có ý định đuổi tôi đi thì mau tìm cho tôi bộ quần áo đi.
"Giang Diệu Diệu không thể nề hà, quay về phòng ngủ lật mở tủ quần áo.
Chỗ quần áo cô mang tới không nhiều lắm, chỉ có ba bốn bộ.
Bởi vì sau khi tận thế bùng nổ cũng không chuẩn bị đi ra ngoài, lúc chết cũng không quan tâm đến hình tượng, bởi vậy đồ mang theo đều là quần áo ngủ kiểu thoải mái nhất.
Hơn một tháng qua cô sống cuộc sống không mặc áo ngực rất là thoải mái.
Nhưng chỗ quần nào này đều không thích hợp để người đó mặc tý nào.
Giang Diệu Diệu nhìn bộ đồ ngủ ngắn màu hồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-xuyen-vao-truyen-mat-the/4428314/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.