Năm thứ tám, Giang Ngư đi vào Thương Lan Giới, Quy Khư quấy nhiễu Thương Lan Giới vô số năm biến mất.
Hạt đậu xanh nhỏ không khôi phục ký ức, nó ỷ vào mình có thần thể đặc thù, có thể tùy ý xuyên qua hư không, luôn trộm chạy đến Linh Thảo Viên tìm Giang Ngư.
Thiên Đạo: “...”
Giang Ngư: “...”
Nàng vô tội tỏ vẻ: “Không liên quan gì ta đâu nhé. Hạt đậu xanh nhỏ thích ta.”
Thiên Đạo không còn lời nào để nói, cuối cùng đành cho Giang Ngư một cái chậu hoa.
Chậu hoa kia làm bằng chất liệu mà Giang Ngư không biết, nhìn vô cùng cứng rắn, cảm xúc lại mềm mại, bên trong cũng không phải đất mà là nước xanh mơn mởn.
Hạt đậu xanh nhỏ đến nơi này thì ngoan ngoãn ngồi trong chậu hoa, hoàn toàn không ra ngoài.
Dẫu sao nó cũng là thần linh đã thức tỉnh, có nó ở đó linh khí của toàn bộ Linh Thảo Viên tăng lên gấp mấy lần, đặc biệt là cỏ cây thực vật. Trong một năm ngắn ngủi đã có mấy chục đứa sinh ra linh trí.
Linh Thảo Viên càng thêm đông vui.
Như Hàn Lộ, A Tử đều đã là “tiền bối”.
Năm thứ chín, cuối cùng Giang Ngư đã trồng ra loại lúa có thể tăng mạnh sản lượng. Nàng rất rõ ràng công của tất cả điều này được quy cho ai nên lấy tên loại lúa này là “lúa Thần Nông”.
Lúa Thần Nông nhanh chóng thịnh hành ở Đại Chu. Mùa thu hoạch đầu tiên, ruộng lúa được mùa, Giang Ngư đang ở Linh Thảo Viên làm giám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-tu-tien-sieu-vui-suong/2698302/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.