Ninh Tiểu Ngư mặt mày ảo não: “Nhìn thấy thứ không nên thấy sẽ bị đau mắt hột.”
Hệ thống yêu đương phản bác nói: 【 Này làm sao mà gọi là thứ không nên thấy? Này rõ ràng là đại phúc lợi! Còn là độc nhất vô nhị chỉ mình bồ có được, còn chưa đủ tốt sao? Đổi thành người khác, đã hưng phấn tới mức đi ôm đùi từ lâu! 】
Ninh Tiểu Ngư ngay từ đầu liền cảm thấy không ổn, đặc biệt là lúc vết sẹo lớn trên lưng trần của ảnh đế lọt vào khóe mắt cô, loại cảm giác này càng thêm mãnh liệt. Ở tình huống như thế nào, mới để lại được vết sẹo lớn đến ngần ấy? Hơn nữa trông dáng vẻ còn giống như mang theo chút năm tháng.
Đây không phải là chuyện một con cá mặn có thể tìm tòi nghiên cứu.
Ninh Tiểu Ngư thở dài: “Trong phim truyền hình cổ trang, người biết quá nhiều bí mật, thường sống không nổi 3 tập.”
Hệ thống yêu đương cười tủm tỉm nói, “Vậy thì còn phải xem cô là vai nào. Nữ phụ thì đúng là sống không quá 3 tập, nhưng nếu là nữ chủ, thì cho dù biết rất nhiều bí mật, cũng có thể yên ổn sống đến địa lão thiên hoang.”
Ninh Tiểu Ngư chưa bao giờ cảm thấy mình có mệnh nữ chính.
Cô cũng lười đi phản bác, thừa dịp đếm ngược chưa hết, muốn đưa ra lựa chọn.
Cô vốn muốn chọn B, nhưng đúng là xui rủi, trượt tay.
Thế, mà, lại, trượt tay!
Tay cô chỉ lướt qua B, chọn trúng đáp án C ở dưới B.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-sau-khi-lam-lo-he-thong-yeu-duong-bao-hong-roi/3483004/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.