Giang Quyện cứ như vậy về thẳng Lương Phong viện.
Tâm trạng không tốt thì làm gì giờ?
Nằm trước rồi tính.
Giang Quyện nằm nhoài trên giường nhỏ, kéo chăn mỏng qua cuốn mình lại như một con nhộng, rất an tĩnh.
Bị gạt lâu như vậy, dù gì thì Giang Quyện vẫn có chút tức giận.
Trước đây y cho rằng bệnh ho ra máu của Tiết Phóng Ly rất nghiêm trọng, thật sự không còn nhiều thời gian, còn khóc vài lần.
Nhưng mà Giang Quyện cũng nói dối. Mỗi lần y không muốn làm gì đó thì sẽ lấy cớ có bệnh tim để chạy trốn.
Nghĩ tới nghĩ lui hình như là huề nhau.
Không, không đúng, không có huề nhau.
Y nói không thèm để ý đến hắn nữa, thế mà Tiết Phóng Ly cũng không cản y lại.
Giang Quyện: "?"
Y trở mình ngồi dậy.
Đáng ghét.
Y đã buông lời hung ác rồi thế mà Tiết Phóng Ly còn không chịu dỗ dành y nữa.
Có phải hắn thật sự muốn y không thèm để ý đến hắn nữa?
Nghĩ đến đây rốt cuộc Giang Quyện có kết luận.
Bọn họ không huề nhau, Tiết Phóng Ly không dỗ y là do hắn có lỗi!
5
Vốn đang không tức giận lắm nhưng mà sau khi nghĩ như vậy thì Giang Quyện trở nên rất tức giận.
"Công tử."
Lan Đình gõ cửa, chuyện xảy ra vừa rồi Lan Đình chỉ ở bên ngoài nghe loáng thoáng, biết tâm trạng Giang Quyện không được tốt nên Lan Đình cũng không trực tiếp đẩy cửa vào mà chỉ đứng bên ngoài hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324825/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.