"Ừm, được." Giang Quyện đáp lại một tiếng, cổ tay y bị nắm đau nhưng mà y không để ý tới, y vội vàng hỏi: "Huynh ho ra máu nhiều vậy, huynh sao rồi?"
Tiết Phóng Ly không trả lời, chỉ kéo Giang Quyện qua ôm vào lòng. Hắn rất thích ôm Giang Quyện, thích đến mức không nỡ buông tay dù ở bất kỳ đâu, hắn cũng chưa từng che giấu điều này.
Đi đường cũng muốn ôm y, ăn cơm cùng muốn ôm y, thậm chí lúc ngủ cũng không buông tay. Lệ khí và nóng nảy trong lòng cuồn cuộn nhưng Tiết Phóng Ly chỉ cần ôm chặt y, thân cận y thì tất cả đều sẽ tan biến.
1
Lúc này cũng không ngoại lệ.
Mất đi rồi lại có được khiến hắn không thể nào bình tĩnh được, Tiết Phóng Ly ôm chặt Giang Quyện vào lòng, hắn dùng sức rất lớn, lớn đến mức hận không thể hòa tan Giang Quyện vào trong xương cốt của mình.
Rất đau, thật sự rất đau.
Lông mi Giang Quyện run run, nhưng y do dự một lát vẫn không giãy giụa, bởi vì cả hai tay của người đang ôm y đều đang run rẩy.
"Ta không sao, thật sự không sao rồi." Giang Quyện nhẹ nhàng lên tiếng, y không biết nên an ủi Tiết Phóng Ly như thế nào, không thể làm gì khác là chịu đau một chút, vươn tay vỗ nhẹ lưng Tiết Phóng Ly, động viên trấn an hắn từng chút một.
"Huynh đừng sợ..."
Thiếu niên ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, giống như lúc trước không khác chút nào, hô hấp của y nhẹ nhàng đều đặn, hơi thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324820/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.