Hỏi xong, Giang Quyện nắm lấy ống tay áo vò vò, trong lòng hơi sốt sắng.
Y cúi đầu, có lẽ là cọ lung tung trên lan can ngoài thủy đình nên tóc tai nửa buộc đã buông lơi, cái cổ trắng nõn cũng chỉ được che hờ, dưới ánh đèn giống như có thêm một tầng sương mỏng, như mỹ nhân đằng sau lớp lụa mỏng, mềm mại đến mức đụng vào liền nhũn ra thành một vũng nước.
"Rốt cuộc huynh có chơi không?"
Một lúc lâu mà không thấy Tiết Phóng Ly lên tiếng, tim Giang Quyện đập thình thịch, cái loại trò chơi này không giống với nô đùa bình thường, y thật sự không tiện nói thẳng đuột ra, nhưng mà để nghe được đáp án thì cũng có chút thẹn quá thành giận.
"Không chơi thì -----" hai chữ "bỏ đi" còn chưa kịp nói thì y đã bị ấn nằm trên giường, ngón tay thon dài nắm cằm y, ánh mắt Tiết Phóng Ly rũ xuống, cười nguy hiểm: "Cho mượn tay chơi? Chơi ở đâu?"
Lông mi Giang Quyện run run: "Nơi lần trước... huynh chơi rồi đó."
Tiết Phóng Ly biết rõ còn hỏi: "Hửm? Lần trước chơi ở đâu? Nơi ta chơi đùa nhiều lắm, không nhớ rõ."
Ánh mắt Giang Quyện đảo loạn khắp nơi, biết hắn đang giả bộ cho nên đẩy tay hắn ra: "Cho huynh chơi mà huynh còn không biết chơi ở đâu, huynh vô dụng lắm."
Tiết Phóng Ly cười như không cười nhìn Giang Quyện chằm chằm, hắn cúi người có vẻ như muốn hôn y nhưng lại không hôn.
Ngón tay nhẹ nhàng hất tóc đen xõa trên vai Giang Quyện ra, Tiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324812/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.